Hướng dẫn sử dụng

Kéo bài viết Nhấn phím mũi tên Nút xem tất cả

Luyện nghe giọng Canada | Severn Cullis-Suzuki’s speech when she was 12 years old

Luyện nghe giọng Canada | Severn Cullis-Suzuki’s speech when she was 12 years old





...
Hello, I’m Severn Suzuki speaking for E.C.O. – The Environmental Children’s Organisation.
We are a group of twelve and thirteen-year-olds from Canada trying to make a difference:
 Vanessa Suttie, Morgan Geisler, Michelle Quigg and me. We raised all the money ourselves to come six thousand miles to tell you adults you must change your ways. Coming here today, I have no hidden agenda. I am fighting for my future.
Losing my future is not like losing an election or a few points on the stock market. I am here to speak for all generations to come.
I am here to speak on behalf of the starving children around the world whose cries go unheard.
I am here to speak for the countless animals dying across this planet because they have nowhere left to go. We cannot afford to be not heard.
I am afraid to go out in the sun now because of the holes in the ozone. I am afraid to breathe the air because I don’t know what chemicals are in it.
I used to go fishing in Vancouver with my dad until just a few years ago we found the fish full of cancers. And now we hear about animals and plants going extinct every day — vanishing forever.
In my life, I have dreamt of seeing the great herds of wild animals, jungles and rainforests full of birds and butterflies, but now I wonder if they will even exist for my children to see.
Did you have to worry about these little things when you were my age?
All this is happening before our eyes and yet we act as if we have all the time we want and all the solutions. I’m only a child and I don’t have all the solutions, but I want you to realise, neither do you!
You don’t know how to fix the holes in our ozone layer.
You don’t know how to bring salmon back up a dead stream.
You don’t know how to bring back an animal now extinct.
And you can’t bring back forests that once grew where there is now desert.
If you don’t know how to fix it, please stop breaking it!
Here, you may be delegates of your governments, business people, organisers, reporters or politicians – but really you are mothers and fathers, brothers and sister, aunts and uncles – and all of you are somebody’s child.
I’m only a child yet I know we are all part of a family, five billion strong, in fact, 30 million species strong and we all share the same air, water and soil — borders and governments will never change that
I’m only a child yet I know we are all in this together and should act as one single world towards one single goal.
In my anger, I am not blind, and in my fear, I am not afraid to tell the world how I feel.
In my country, we make so much waste, we buy and throw away, buy and throw away, and yet northern countries will not share with the needy. Even when we have more than enough, we are afraid to lose some of our wealth, afraid to share.
In Canada, we live the privileged life, with plenty of food, water and shelter — we have watches, bicycles, computers and television sets.
Two days ago here in Brazil, we were shocked when we spent some time with some children living on the streets. And this is what one child told us: “I wish I was rich and if I were, I would give all the street children food, clothes, medicine, shelter and love and affection.”
If a child on the street who has nothing, is willing to share, why are we who have everything still so greedy?
I can’t stop thinking that these children are my age, that it makes a tremendous difference where you are born, that I could be one of those children living in the Favellas of Rio; I could be a child starving in Somalia; a victim of war in the Middle East or a beggar in India.
I’m only a child yet I know if all the money spent on war was spent on ending poverty and finding environmental answers, what a wonderful place this earth would be!
At school, even in kindergarten, you teach us to behave in the world. You teach us:
not to fight with others,
to work things out,
to respect others,
to clean up our mess,
not to hurt other creatures
to share – not be greedy.
Then why do you go out and do the things you tell us not to do?
Do not forget why you’re attending these conferences, who you’re doing this for — we are your own children. You are deciding what kind of world we will grow up in. Parents should be able to comfort their children by saying “everything’s going to be alright” , “we’re doing the best we can” and “it’s not the end of the world”.
But I don’t think you can say that to us anymore. Are we even on your list of priorities? My father always says “You are what you do, not what you say.”
Well, what you do makes me cry at night. You grown ups say you love us. I challenge you, please make your actions reflect your words. Thank you

|||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||
. . . . . .. . . . . . . . . . . ,.-‘”. . . . . . . . . .``~.,
. . . . . . . .. . . . . .,.-”. . . . . . . . . . . . . . . . . .“-.,
. . . . .. . . . . . ..,/. . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . ”:,
. . . . . . . .. .,?. . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . .\,
. . . . . . . . . /. . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . ,}
. . . . . . . . ./. . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . ,:`^`.}
. . . . . . . ./. . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . ,:”. . . ./
. . . . . . .?. . . __. . . . . . . . . . . . . . . . . . . . :`. . . ./
. . . . . . . /_.(. . .“~-,. . . . . . . . . . . . . . ,:`. . . .. ./
. . . . . . /(_. . ”~,_. . . ..“~,_. . . . . . . . . .,:`. . . . _/
. . . .. .{.._$;_. . .”=,_. . . .“-,_. . . ,.-~-,}, .~”; /. .. .}
. . .. . .((. . .*~_. . . .”=-._. . .“;,,./`. . /” . . . ./. .. ../
. . . .. . .\`~,. . ..“~.,. . . . . . . . . ..`. . .}. . . . . . ../
. . . . . .(. ..`=-,,. . . .`. . . . . . . . . . . ..(. . . ;_,,-”
. . . . . ../.`~,. . ..`-.. . . . . . . . . . . . . . ..\. . /\
. . . . . . \`~.*-,. . . . . . . . . . . . . . . . . ..|,./.....\,__
,,_. . . . . }.>-._\. . . . . . . . . . . . . . . . . .|. . . . . . ..`=~-,
. .. `=~-,_\_. . . `\,. . . . . . . . . . . . . . . . .\
. . . . . . . . . .`=~-,,.\,. . . . . . . . . . . . . . . .\
. . . . . . . . . . . . . . . . `:,, . . . . . . . . . . . . . `\. . . . . . ..__
. . . . . . . . . . . . . . . . . . .`=-,. . . . . . . . . .,%`>--==``
. . . . . . . . . . . . . . . . . . . . \. . . . . .,-%. . . ..`

"Xin chào quý vị, tôi tên là Severn Suzuki, thuyết trình viên cho E.C.O. - The Environmental Children’s Organization (Tổ chức Môi sinh Thiếu nhi). Chúng tôi là một nhóm những em 12 và 13 tuổi: Vanessa Suttie, Morgan Geisler, Michelle Quigg và tôi, đang cố gắng làm một sự thay đổi. Chúng tôi đã gây quỹ để tự túc đến đây, lại từ 5000 dặm để nói với quý vị huynh trưởng là quý vị phải thay đổi đường lối của quý vị. Lên đứng đây hôm nay, tôi không có một nghị sự kín đáo gì cả. Tôi đang tranh đấu cho tương lai của mình. Mất đi tương lai mình không giống như thua một cuộc bầu cử hay một vài phân điểm trong thị trường chứng khoán. Tôi có mặt hôm nay để phát biểu giùm cho tất cả các thế hệ tới. Tôi có mặt hôm nay để nói giùm cho các trẻ em đói khổ cùng cực khắp thế giới mà tiếng khóc than không được đoái hoài. Tôi có mặt hôm nay để lên tiếng giùm cho vô số các thú vật chết la liệt khắp địa cầu này vì chúng không còn nơi nào để sinh sống. Tôi bây giờ sợ ra ngoài trời vì những lỗ thủng trong tầng khí quyển của chúng ta. Tôi sợ hít thở không khí vì tôi không biết có hóa chất nào trong đó. Tôi từng đi câu cá ở Vancouver, quê nhà tôi, với thân phụ cho đến mới cách đây vài năm khi chúng tôi tìm thấy cá với đầy chứng bịnh ung thư. Và hiện nay, chúng tôi nghe tin thú vật và thảo mộc đang trên đà tuyệt chủng mỗi ngày � biến mất vĩnh viễn". Tôi chỉ là một đứa trẻ nhưng tôi biết tất cả chúng ta đều là một phần của một đại gia đình hơn 5 tỷ người, thật ra là 30 triệu chủng loại, và những biên giới và chính quyền sẽ không bao giờ làm thay đổi điều này. Tôi chỉ là một đứa trẻ nhưng tôi biết chúng ta đều cùng chung số phận và nên hành động như một thế giới chung cho một mục tiêu duy nhất. Trong cơn thịnh nộ, tôi không mù quáng, và trong nỗi sợ hãi, tôi không sợ nói cho thế giới biết cảm giác của tôi".

"Tôi chỉ là một đứa trẻ nhưng tôi biết nếu tất cả số tiền dùng trong chiến tranh được dùng để tìm những giải pháp môi sinh, chấm dứt nạn nghèo đói và tìm ra luận án, thì tinh cầu này sẽ là một nơi lý tưởng như thế nào!"

"Quý vị đang quyết định thế giới chúng tôi đang lớn lên sẽ ra sao. Phụ huynh có thể an ủi con cái của họ bằng cách nói rằng ‘mọi việc sẽ không sao’, ‘đâu phải là ngày tận cùng của thế giới’ và ‘chúng ta chỉ có thể làm hết sức mình’. Nhưng tôi nghĩ quý vị không có thể nói điều đó với chúng tôi như thế nữa. Chúng tôi thậm chí có còn trong danh sách ưu tiên của quý vị nữa không? Thân phụ tôi thường hay nói: ‘Mình thể hiện chính mình qua những gì mình làm, không phải qua những gì mình nói’. Những gì quý vị làm khiến tôi khóc ban đêm. Quý vị huynh trưởng nói quý vị thương yêu chúng tôi, nhưng tôi thách thức quý vị, hãy làm hành động phản ảnh lời nói của quý vị. Cám ơn quý vị".


STAY HUNGRY - STAY FOOLISH

Technology

Lifestyle

Sports

Gallery

Random Posts

Business

Popular Posts

About US

Entertainment

Post Featured